Đổi đời

Lái xe taxi Tuân, trong cơn xúc động xen lẫn thảng thốt, bỗng chợt nhận ra rằng, từ trước tới giờ mình chưa từng xin lỗi ai bao giờ. Lúc đó hắn đang tấp vội tay lái vào lề đường.

“Chẳng thể làm khác hơn được”. Hắn vẫn luôn nói thế. Luôn với cái kiểu tửng từng tưng như vậy. Cả trong lần bị đuổi khỏi trường đại học lẫn lần bị đuổi khỏi quán ăn.

Read the rest of this entry »

Chiều ngọt – phim ngắn của tập thể K6 Dự án điện ảnh

Hơn một cơn gió thoảng

Với sự hợp tác của Cậu ấm thơ ngây

Cho tới bây giờ, tôi vẫn không bao giờ quên được cái ấn tượng đầu tiên ấy về nàng. Nàng rất hay lải nhải. Khi nhìn thấy nàng nói đủ mọi thứ chuyện trên trời dưới đất, tôi có thể nhìn thấy một tâm hồn vẹt trong bộ dáng của cò hương, đầy hứng khởi. Nhưng phải nói thật là tôi thích nàng dùng ngôn ngữ cơ thể hơn. Thứ ngôn ngữ phổ cập, chẳng cần học nhưng ai cũng hiểu.

Read the rest of this entry »

Tóc bò qua nếp nhăn

Ông đưa tay lên chỉnh chiếc cà vạt đỏ thẫm, nổi bật trên chiếc sơ mi trắng bàng bạc.

- Được rồi, được rồi! Giờ cụ pose cho ra dáng trí thức một chút cho con.

- “Pâu”? Là sao hở anh?

- À, ý con là cụ chỉnh lại dáng ngồi cho trông như đang chiêm nghiệm một điều gì đó sâu sắc. Có tính suy tưởng ấy.

Miệng ông hơi mím lại, khóe môi nhích lên như đang cười. Đầu ông hơi nghiêng nghiêng sang một bên, tay phải đưa lên chỉnh gọng kính. Mắt ông hướng về một nơi xa xăm nào đó, gói gọn cả một nỗi suy tư của toàn bộ đại vũ trụ vào trong. Cả người ông ngay ngắn, cứng đơ ngồi trên ghế. Một tư thế chính xác và hoàn hảo đến không ngờ. Rồi ánh flash lóa lên.

Read the rest of this entry »

Bàn về cái sự giống nhau

Bắt đầu bằng một sự kiện

Dịp 1000 năm Thăng Long gần đây, phim Việt có lùm xùm một vụ xì căng đan nho nhỏ. Bộ phim Lý Công Uẩn – Đường tới thành Thăng Long được đầu tư kinh phí lên đến hơn 100 tỉ, quay tại tận trường quay Hoành Điếm hiện đại quy mô bậc nhất Trung Quốc. Diễn viên có kinh nghiệm, bộ sậu làm phim chuyên nghiệp, chăm chút đến tận răng, lại thêm cả mấy vị cố vấn lịch sử có uy tín. Phim hứa hẹn sẽ là một bom tấn, đánh dấu sự phát triển mới của truyền hình Việt Nam. Người người hớn hở, nhà nhà vui tươi chờ phim lên sóng. Thế nhưng đùng một cái, phim bị hoãn chiếu, thậm chí (nghe đồn) còn bị dọa cất vào trong kho như lời ông Nguyễn Đắc Xuân, “Cần cho bộ phim vào trong kho, để đánh dấu rằng trong điện ảnh Việt Nam đã từng có một sự kiện ngu dốt đến như vậy”. Bộ phim chưa được phát dù chỉ một phút nhưng đã bị cả tràng phê phán dìm xuống tận bùn đen với một lý do hết sức đơn giản: Giống Tàu quá.

Read the rest of this entry »

←Older